thương xót

Dạ-xoa ngươi nên biết, Chúng sanh sanh tập quần, Những người có trí tuệ, Ai mà không thương xót? Vì có lòng thương xót, Không thể không giáo hóa, Thương xót mọi chúng sanh, Lẽ tự nhiên như vậy

kinh 90

Con người nổi nhọt, bướu, Tự sanh ra bệnh khổ; Mong cầu dục thế gian, Tâm nương vào ác tham. Vì sanh ra nhọt bướu, Ruồi nhặng tranh nhau đến. Nhọt, bướu là tham cầu, Ruồi nhặng là ác giác, Cùng các...

kinh 89

Tịch tĩnh, sạch các lậu, Tỳ-kheo trang nghiêm tốt; Ly dục, đoạn các kết, Không tái sanh, Niết-bàn. Giữ thân sau cùng này, Hàng phục giặc ma oán. Chim bay cùng thú chạy, Tất cả sợ sư tử. Sư tử vua loài...

kinh 88

Khi đang cảm giác lạc; Không biết cảm giác lạc. Vì kết sử tham dục, Nên không thấy xuất ly. Khi đang cảm giác khổ, Không biết cảm giác khổ. Vì kết sử sân nhuế, Nên không thấy xuất ly. Cảm thọ...

kinh 87

Đã lìa nơi kiêu mạn, Tâm thường vào chánh định; Trí sáng khéo phân biệt, Giải thoát tất cả phược. Một mình nơi rừng vắng, Tâm này không phóng dật; Nhanh chóng vượt qua bờ Kẻ thù tử ma kia. Thí ăn...

kinh 86

Sao là ác tri thức, Hiện tướng là thiện hữu? Trong tâm thật xấu, tởm, Miệng nói tôi đồng tâm, Việc làm không vui chung, Biết không phải thiện hữu. Miệng nói lời yêu mến, Tâm chẳng thật tương ưng, Việc làm...

kinh 85

Nếu ông tự hành theo Những gì kệ ông nói; Đối với ông, Ta sẽ Xem như người Hiền thiện. Xét những gì ông nói, Nói, làm không tương ưng. Người giữ gìn tịnh giới: Tĩnh lặng, tự điều phục; Chớ khủng...

kinh 84

Thuở xưa núi Trường trúc, Tên ấp Đề-di-ca. Tiếp là núi Bằng-ca, Tụ lạc A-tỳ-ca. Núi Tú-ba-la-thủ, Tên tụ lạc Xích mã. Nay núi Tỳ-phú-la, Tên nước Ma-kiệt-đà. Tên núi đều hoại diệt, Dân chúng cũng không còn. Chư Phật Bát-niết-bàn, Đã có gì cũng...