kinh 98

Nếu thế gian không có, Hai pháp tàm và quý; Vượt trái đạo thanh tịnh, Hướng sanh, già, bệnh, chết. Nếu thế gian thành tựu, Hai pháp tàm và quý; Đạo thanh tịnh tăng trưởng, Đóng kín cửa sanh tử.

kinh 97

Chẳng phải dây, cùm, xích, Là trói buộc kiên cố. Tâm ô nhiễm, luyến tiếc Của báu, tiền, vợ con: Dây trói bền lâu nhất; Tuy lỏng nhưng khó thoát. Người trí không luyến tiếc Lạc thú ngũ dục đời. Đó là...

kinh 96

Chỉ có nghiệp tội, phước, Người nào đã tạo ra; Thì đó là sở hữu, Họ sẽ thường mang theo. Sống chết chưa từng lìa, Giống bóng đi theo hình. Như người ít tư lương, Đi xa gặp nạn khổ. Người không...

kinh 95

Tất cả loài chúng sanh, Có mạng đều phải chết; Chúng đi theo nghiệp mình, Tự nhận quả thiện ác. Nghiệp ác vào địa ngục, Làm lành lên trên trời; Tu tập đạo thắng diệu, Lậu hết, Bát-niết-bàn. Như Lai và Duyên...

kinh 94

Chẳng sông Tôn-đà-lợi, Cũng chẳng Bà-hưu-đa; Chẳng Già-da, Tát-la. Những con sông như vậy; Không khiến người tạo ác Có thể thành thanh tịnh. Nhưng sông Tôn-đà-lợi, Hằng hà, Bà-hưu-đa; Người ngu thường ở đó, Không thể trừ hết ác. Những người thanh tịnh...

kinh 93

Mong cầu nhiều là khổ, Đắm mê vào các cõi; Tất cả chúng đều là Cội rễ của ngu si. Những loại cầu như vậy, Ta trừ bỏ từ lâu. Không cầu, không lừa dối, Tất cả không đụng tới. Đối tất...

kinh 92

Người bần cùng khốn khổ, Không tín, thêm sân hận; Tưởng tà ác, xan tham, Si mê không cung kính. Gặp Sa-môn, đạo sĩ, Người đa văn, trì giới; Hủy báng, không khen ngợi, Ngăn người cho và nhận. Những người như...

kinh 91

Dù thật có vàng ròng, Giống như núi Tuyết chúa, Một người được vàng này, Cũng còn không biết đủ. Cho nên người trí tuệ, Vàng đá coi như nhau. Phàm sanh các khổ não, Đều do nơi ái dục. Biết đời...