kinh 83

Nếu không có ái niệm thế gian, Thì không lo trần lao ưu khổ; Tiêu diệt hết tất cả ưu khổ, Giống như hoa sen không dính nước.

kinh 82

Biển lớn nhiều tốt lành, Sạch mình, sạch vật khác; Sâu rộng mà lặng trôi, Gồm đầy trăm dòng nước. Tất cả các sông rạch, Đều quy về biển lớn; Nơi các loài nương sống. Thân này cũng như vậy, Tu công đức...

kinh 81

Người đầy đủ ba học, Là Tỳ-kheo chánh hạnh; Tăng thượng giới, tâm, tuệ, Nỗ lực siêng ba pháp. Dũng mãnh, thành trì vững, Luôn giữ gìn các căn. Ngày cũng như ban đêm, Ban đêm cũng như ngày. Trước lại cũng...

kinh 80

Tín, giới là cái ách, Tàm quý là vòng cổ; Chánh niệm khéo hộ trì, Là người khéo điều khiển. Xả, tam-muội: càng xe, Trí, tinh tấn bánh xe; Nhẫn, vô trước: giáp sắt, An ổn, đi đúng pháp. Tiến thẳng không...

kinh 79

Tham dục, sân nhuế cái, Thùy miên, trạo hối, nghi; Như năm thứ cái này, Tăng trưởng các phiền não. Năm cái che thế gian, Đắm sâu khó độ được; Ngăn che đối chúng sanh, Khiến không thấy chánh đạo. Nếu đắc...

kinh 78

Biết các hành vô thường, Đều là pháp biến dịch, Nên nói thọ là khổ, Chánh Giác biết điều này. Tỳ-kheo siêng phương tiện, Chánh trí không lay động, Đối với tất cả thọ, Trí tuệ thường biết rõ. Biết rõ tất...

kinh 77

“Nơi sắc, thanh, hương, vị, Xúc, pháp, sáu cảnh giới, Một hướng sanh vui thích, Ái nhiễm, vui đắm sâu. Chư Thiên và Người thế, Chỉ vì cái vui này, Khi biến đổi, diệt mất, Họ sanh ra khổ đau. Chỉ có...

kinh 76

Nơi sáu xúc nhập xứ, Trú vào không luật nghi; Những Tỳ-kheo như vậy, Mãi mãi chịu khổ lớn. Đối với các luật nghi, Luôn tinh cần tu tập, Chánh tín, tâm không hai, Các lậu chẳng vào tâm. Mắt thấy những...