kinh 105

Sân nhuế khởi, nên diệt, Tham sống, lo phòng hộ; Vô minh, nên xa lìa, Đẳng quán vui chân đế. Dục sanh các phiền não, Dục là gốc sanh khổ; Người điều phục phiền não, Thì điều phục các khổ. Người điều...

kinh 104

Mới học nghề nghiệp khéo, Tìm cách gom tài vật; Được tài vật kia rồi, Phải nên phân làm bốn. Một phần tự nuôi thân, Hai phần cho doanh nghiệp; Phần còn lại để dành, Nghĩ đến người thiếu thốn.

kinh 103

Quyết định để ngăn chặn, Ý vọng tưởng mà đến; Chẳng cần ngăn tất cả, Chỉ ngăn nghiệp ác kia. Khi ngăn ác kia rồi, Không để nó bức bách. Trì giới được nổi danh, Bố thí được của nhiều; Đức chân...

kinh 102

Ái xuống thì xuống theo, Ái lên thì lên theo; Ái đùa đối kẻ ngu, Như trẻ ném đất nhau.

kinh 101

Chỗ thắng dễ biết được, Chỗ bại biết cũng dễ; Pháp lạc chỗ thắng xứ, Hủy pháp là bại vong. Ưa thích tri thức ác, Không ưa tri thức thiện; Sanh oán kết bạn lành, Đó gọi cửa bại vong. Ưa thích...

kinh 100

Đời này và đời khác, Minh trí khéo hiển bày: Chỗ ma đến, không đến; Cho đến đối ma chết. Tất cả đều được biết, Bằng trí Đẳng chánh giác; Cắt đứt các dòng ma, Phá hoại, khiến tiêu mất. Khai mở...

kinh 99

Đã gieo nghiệp thiêu đốt, Sống nương theo phi pháp; Theo đó làm nghiệp ác, Ắt sanh vào địa ngục. Đẳng hoạt và Hắc thằng, Chúng hợp, hai Khiếu hô; Thiêu nhiên, Cực thiêu nhiên, Đại địa ngục Vô trạch. Tám đại...

kinh 98

Nếu thế gian không có, Hai pháp tàm và quý; Vượt trái đạo thanh tịnh, Hướng sanh, già, bệnh, chết. Nếu thế gian thành tựu, Hai pháp tàm và quý; Đạo thanh tịnh tăng trưởng, Đóng kín cửa sanh tử.

Bài viết gần đây

Kinh sách tham khảo

Ngũ uẩn

Tứ niệm xứ

Duyên khởi

Vô minh

Danh mục